Nguồn: Tuần Vietnamnet, 07/01/2012
Khi ai đó hỏi bạn, đi xa thế có nhớ quê hương không? Bạn sẽ trả lời họ ra sao? Một từ “có” ngọt ngào có thể ôm trọn đủ đầy tất cả? Ôm cả nắng mưa và những ngày tất tả ngược xuôi nơi chân trời xa lạ mà vẫn không phai hình bóng quê nhà. Bởi vì quê hương là nhớ là thương, là cơn gió Đông xạc xào rặng tre đầu ngõ.
Quê hương nặng trĩu một chữ mơ, một chữ thơ. Là những vành trăng hết khuyết lại tròn cứ chênh vênh khi mỗi độ Đông về. Nơi xóm làng xưa được uốn cong bởi con đê dài bao bọc. Một dòng sông mát rượi hiền hòa chở nặng phù sa. Ôi, thiết tha hai tiếng quê hương trong bài học đầu tiên khi đến lớp.
Bập bẹ đánh vần từng tiếng, ngọng líu lo sao quá đỗi thân thương. Sáng sớm, mặt trời chưa nhô khỏi ngọn cây cu Tí đã vội vã cắp sách đòi bố đưa đến trường làng. Buổi trưa, người mẹ đến đón sau giờ tan học. Dừng xe, chị nhìn thấy cu Tí đang vừa đi vừa khóc theo sau cô giáo. Chị đứng lặng lẽ quan sát. Cô giáo làng khẽ xoa đầu cu Tí. Sao em lại khóc. Vì hôm nay em viết sai một chữ nên chỉ được điểm 9. Em không có điểm 10, mẹ em sẽ đánh em. Trời ơi, sao lại có chuyện mẹ đánh em vì em chỉ được điểm 9 thôi chứ? Cô ơi! Em không dám về nhà đâu, hay là trưa nay em có thể nghỉ lại nhà cô được không? Nghe đến đó, người mẹ vội bước về phía hai cô trò. Xin lỗi cô giáo, cô hãy để tôi đưa cháu về. Cô giáo mỉm cười: "chắc chị đã nghe hết những điều cu Tí nói rồi phải không? Bài của cu Tí hôm nay làm rất tốt, chỉ sai một chữ thôi nhưng tôi đã trừ của em một điểm để nhắc em lần sau cẩn thận hơn. Điểm ư? Tôi có thể cho cu Tí điểm 10, dễ lắm.
Nhưng, điểm chỉ là kẹo thôi, chỉ ngọt sắc lúc ban đầu nơi đầu lưỡi. Chỉ có kiến thức thật mà bọn trẻ tiếp thu hàng ngày mới là vị ngọt mãi mãi". Chị vội vàng cảm ơn cô giáo, cu Tí trèo lên xe của mẹ mà vẫn vẫy tay lia lịa chào cô giáo.
Người mẹ ngoảnh lại phía sau, nắng sân trường trưa nay sao vàng đến thế. Rời mái trường bao nhiêu năm rồi, hôm nay đến ngày trở lại đưa đón con, chị mới kịp nhận ra rằng tất cả chúng ta đến trường đâu chỉ để học chữ mà còn học cách làm người, học cách sống, cách đứng lên sau mỗi lần vấp ngã đó thôi.
Tác giả: NGUYỄN THÚY HẠNH
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét